Kỷ Niệm (Tiếp theo 5)

QUÁCH CHƯƠNG

Ngày nay với sự phát triển của kỹ thuật ta thấy có nhiều ứng dụng mô phỏng các giác quan và trí tuệ con người. Ví dụ như Camera mô phỏng thị giác, Microphone mô phỏng thính giác, màn hình cảm biến mô phỏng xúc giác, computer mô phỏng bộ não con người. Tấc cả các ứng dụng giống như vậy đều dựa trên nguyên tắc truyền tín hiệu và các tín hiệu đều lan truyền theo dạng sóng. Sóng âm thanh hoặc sóng ánh sáng khi được ghi chép lại để nhận dạng đều có chu kỳ và tần số nhất định và được truyền tải nhờ vào những nguồn năng lượng nhất định.

Các ứng dụng đã đi xa đến mức chúng ta có thể quan sát những gì diễn ra chung quanh nhà của mình mặc dù đang ở cách xa hàng ngàn cây số thông qua điện thoại di động và hệ thống camera. Chúng ta có thể biết được có người đột nhập vào nhà mà không xin phép khi đang đi nghỉ mát nhờ các sensor và hệ thống báo trộm, chúng ta có thể di chuyển đến bất cứ thành phố, thị trấn nào trên thế giới mà không sợ bị lạc đường nhờ hệ thống định vị toàn cầu.

Tuy nhiên, dù tiến bộ đến đâu, kỹ thuật hiện đại cũng khó lòng mô phỏng tình cảm, cảm xúc của con người. Chỉ nói về thị giác thôi, con mắt người ta không chỉ là ghi nhận hình ảnh mà còn có thể biểu hiện tình cảm qua ánh mắt. Vui vẻ, buồn bả, nóng giận, hờn ghen, âu yếm, hận thù v.v… tất cả các trạng thái tình cảm đều có thể qua ánh mắt mà nói lên tất cả. Và tất cả các nhà khoa học dù tài giỏi đến đâu cũng đều bó tay, chịu chết, không thể nào chế tạo được đôi mắt nhân tạo có khả năng biểu hiện cảm xúc được.

Người ta thường nói: “ Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn” là hoàn toàn chính xác. Đôi mắt là môt phần của não bộ phát triển khi còn phôi thai, chứa đựng những tế bào cực kỳ nhạy cảm có thể nhận biết được từng photon ánh sáng. Nhận thức của con người về thế giới bên ngoài bản thân mình là nhờ vào đôi mắt, bắt đầu từ khi mở mắt chào đời. Nếu như cá nhân nào bất hạnh, sinh ra đời với đôi mắt không nhìn thấy, không thể nhận biết được thế giới xung quanh là một thiệt thòi vô cùng lớn lao cho họ.

Đôi mắt không chỉ thu nhận mà còn phát đi tín hiệu, cho nên mới có hiện tượng Coup de foudre, tình yêu sấm sét, ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngoài việc có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ ánh mắt, đôi mắt người còn có khả năng phát đi những tín hiệu xung động với một nguồn năng lượng mạnh mẻ có khả năng lôi cuốn, thu hút đối phương như thuật thôi miên vậy. Nhưng thôi miên là dùng sóng nhân điện của mình áp chế làm cho những xung động tinh thần của đối phương bị chùng xuống như trạng thái ngủ. Còn tiếng sét ái tình là do hai làn sóng xung động cùng tần số bắt nhịp tạo ra những dao động cộng hưởng ngày càng mạnh, khiến cả hai bên bị lực hấp dẫn cuốn hút vào nhau một cách không chủ động. Nguồn xung động này rất tích cực, giúp cho các cá nhân trong cuộc cảm thấy mạnh mẻ, phấn chấn, yêu đời, hoạt động hăng hái, không biết mệt mõi.

Con người là một phát triển siêu đẳng của thiên nhiên, chúng ta mang thể xác là các tế bào hữu cơ nên luôn luôn cần thức ăn để bổ xung năng lượng giữ ấm cơ thể. Khi việc bổ xung năng lượng không còn hữu hiệu nữa thì cơ thể sẽ bị giảm nhiệt độ, các mạch máu bị đông đặc và các cơ quan sẽ ngưng hoạt động. Nhưng hoạt động tinh thần thì sao? Không phải là cần bổ sung dinh dưởng vật chất mà là nạp thêm năng lượng tinh thần và công việc này chỉ cần ánh mắt đầy ý nghĩa là đủ cho cả năm hoạt động. Những người yêu nhau thường nhìn vào đôi mắt của nhau là như vậy.

Có dạo tình cờ tôi bắt gặp một đôi bạn trẻ người Úc đang ngồi trên bải cỏ. Cả hai đều đẹp, dáng đẹp, gương mặt đẹp nhưng đẹp nhất là đôi mắt của họ và họ đang nhìn vào đôi mắt của nhau một cách say đắm và dường như họ không hề phát hiện ra sự có mặt của tôi chỉ cách họ có vài mét. Tôi chỉ là tình cờ và phải vội vàng bỏ đi theo phép lịch sự. Chắc chắn là họ đang bị quyến rũ lẫn nhau và say đắm đến nỗi không nhìn thấy ai khác ngoài đối tượng chính của mình. Nghĩ lại chính tôi cũng từng là những người trong cuộc như vậy chỉ có là không giữ được hạnh phúc trong tầm tay mà thôi.

COUP DE FOUDRE của tôi đã xảy khi tôi chỉ mới học lớp 5 (Lúc bấy giờ gọi là lớp NHẤT ). Một buổi sáng khi tôi đang chăm chú giải một bài toán cô giáo mới cho thì tôi bỗng nghe tiếng nói con gái: ” Đưa đây chỉ cho “, bất giác tôi ngước lên thì chạm phải ánh mắt của một người con gái mà tôi chưa thấy bao giờ, giống như có một luồng điện giật choáng vào tận hốc mắt vậy, đôi mắt cô quá đẹp làm tôi say ngay lập tức. Và từ dạo đó tôi cảm thấy thương yêu cô gái đó quá mức mặc dầu là tới nay tôi vẫn không biết tên cô ta là gì. Tôi trông đợi nàng hằng ngày, mong nàng tới lớp cho tôi được gặp, và mỗi lần được nhìn thấy đôi mắt của nàng là tim tôi thỏa mãn vô cùng. Oắt con như tôi lúc đó mới có 10 tuổi mà đã có suy nghĩ là sẽ ráng để dành thật nhiều tiền để cưới nàng về làm vợ của mình, mặc dầu tuổi thơ ngây đó chưa hề có khái niệm quan hệ vợ, chồng ra sao. Chỉ đơn thuần là muốn cô gái có đôi mắt đẹp đó là của mình mà thôi.

Thời điểm đó tôi tự dưng làm toán rất nhanh và rất đúng, gần như lúc ấy tôi đã giải toán bằng bẩm sinh mà không phải tham khảo công thức hay định luật gì cả, tôi chỉ suy sao làm vậy nhưng lạ là hầu như không giải sai bao giờ. Tôi bỗng nổi lên là học sinh giỏi toán nhất lớp, bất cứ bài toán nào thầy, cô cho dù khó mấy tôi cũng giải ra nhanh chóng. Thậm chí thời gian đó tôi đã bị một anh lớn hơn 3-4 tuổi bắt tôi phải ném bài giải cho hắn, nếu không tôi sẽ bị hắn chặn đường đánh đau chí mạng. Mà hắn lưu manh đến mức không ai cản trở được việc hắn đánh tôi, cho dù tôi có trốn đi bằng ngõ khác cũng không thoát. Nếu tôi mét thầy, cô cho hắn bị ăn đòn thì ra về tôi sẽ bị hắn đánh gấp nhiều lần hơn mà tôi nhỏ quá so với hắn nên không tài nào chống lại được, cú đấm của tôi chẳng si nhê gì so với hắn đấm tôi. Cuối cùng tôi cũng đành nhượng bộ, mãi sau này hình như thầy hiệu trưởng đổi cho hắn học sang buổi chiều thì tôi mới thoát nạn, vậy mà thỉnh thoảng còn bị hắn chặn đường trả thù cho đến khi sang trường cấp lớn khác mới thôi.

Tình yêu giống như mùa Xuân, luôn luôn xuất hiện trong suốt cuộc đời làm người của chúng ta và mạnh mẽ nhất khi ta còn trẻ cho nên người ta thường ví tuổi trẻ như mùa Xuân là vậy. Chúng ta là sản phẩm của trời, đất cho nên chúng ta phải chịu sự tác động rất nhiều của tự nhiên, tình yêu là điều tự nhiên và đẹp rực rỡ như màu sắc của cầu vòng vậy.

Chỉ bởi do chính con người tạo ra xã hội cùng với những định kiến lạc hậu, hà khắc làm cản trở sự phát triển tự nhiên của tình cảm con người khiến tình yêu đẹp chỉ còn lại như những giấc mơ mau chóng tan biến như cầu vòng xuất hiện rồi vụt tắt. Cho nên ta thấy rằng người Tây phương đã tiến bộ hơn Đông phương rất nhiều lần, tự do của con người được tôn trọng, ngay cả bậc cha, mẹ cũng không được quyền can thiệp vào chuyện có tính cách cá nhân của con mình.

Cuộc sống như nhiều người nhìn nhận rất là vô thường có đây rồi lại mất. Một ngày nào đó linh hồn của mỗi chúng ta lại phải trở về hòa chung vào nguồn ánh sáng của mặt trời là nguồn năng lượng tạo ra sự sống và nuôi dưỡng sự sống. Cho nên chúng ta cần quên bớt đi những cái thấp hèn của xã hội như danh vọng, địa vị, tiền bạc để trở về với thiên nhiên, tận dụng những hạnh phúc mà thiên nhiên ban tặng. Con người cần phải dừng tay can thiệp, phá hoại sự bền vững, ổn định của tự nhiên, đừng tự cho mình là quá thông minh mà góp phần hủy hoại trái đất ngày càng kiệt quệ do khai thác bừa bãi chỉ vì mục đích làm giàu cho bản thân. Không có thiên nhiên, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Tình yêu là thứ mà thiên nhiên ban tặng, không chỉ có tình yêu nam nữ mà còn tình yêu gia đình, bạn bè, đồng loại và tình yêu thiên nhiên nữa chứ.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.