Người Đi Trong Mơ ( Tiếp theo 12 )

NĂNG LỰC TÀNG HÌNH

Từ lúc được uống chén rượu mà đức thánh Trần ban cho, tôi bỗng cảm thấy linh hồn của mình trở nên mạnh mẽ một cách phi thường. Tôi đã có thể giao tiếp với tiền nhân một cách nhanh chóng và vô hình chung đã tập hợp được một lực lượng chiến binh tinh nhuệ. Hi Doãn từ khi biết tôi đã gặp được linh hồn của Tây Sơn Thất Hổ tướng bèn trở về nước và xin trú ngụ tại chùa Thập Tháp.

CHÙA THẬP THÁP BÌNH ĐỊNH

Hi Doãn muốn tôi đưa anh ấy về gặp tiền nhân vì anh cũng chính là một phần tử có dính líu với triều đại Tây Sơn một thời oanh liệt. Sau một buổi đọc kinh cầu nguyện cho các linh hồn tử sỹ được siêu thoát, tôi và Hi Doãn tối hôm đó đã ngồi thiền định trong tịnh thất để làm một cuộc phiêu lưu mới.

Nửa đêm bạch mã của Huyền Trân công chúa lại xuất hiện, tôi và Hi Doãn leo lên lưng ngựa và phi về hướng biển cả. Đang say sưa trong khung cảnh huyền diệu của mặt đại dương về đêm dưới bầu trời sao lung linh huyền ảo, Hi Doãn và tôi chợt nhận ra có một trận cuồng phong dữ dội xuất hiện từ phía sau và đang đuổi theo chúng tôi. Vì Bạch Mã phải mang trên lưng hai người đàn ông cho nên dù ra sức phi nước đại nhưng khoảng cách càng bị thu ngắn lại.

Bất thình lình, từ trong cơn lốc, một con quái vật đen ngòm cất đầu lên khỏi mặt nước làm dậy sóng cả một vùng đại dương mênh mông. Bắn cả những ngọn sóng ướt trùm lên cả người lẫn ngựa. Tôi bèn dùng thuật khinh công bay thoát khỏi yên ngựa để giảm bớt sức nặng , nhờ thế mà Bạch Mã đủ sức đưa Hi Doãn bay vút lên thinh không, thoát được tầm với của ác thú.

Từ trên cao, tôi kịp quan sát thấy, đó là một quái thú tóc dài thường thược như ma cà rồng với đôi mắt đỏ lừ long lên sòng sọc đang gầm rống, nhe bộ nanh gốm ghiếc sắc nhọn của loài dã thú ăn thịt. Thân mình của nó lại giống người ta nhưng mọc đầy hàng chục cánh tay đầy móng vuốt lại có thêm hai cánh giống loài dơi quạ khổng lồ. Khi nó vẫy đuôi tung người lên khỏi mặt nước thì lại trông giống đuôi một con cá đuối khổng lồ mang đầy gai nhọn. Trông thật đáng kinh hãi, khủng khiếp.

Con quái vật mỗi lần vẫy đuôi, cất cánh, tung người lên không trung là gần như tóm được chúng tôi, nếu không ráng hết sức lực thì tôi và Bạch Mã suýt nữa bị nó tóm được. Đột nhiên, con quỷ dữ đập cánh bay lên thật cao rồi bất thình lình chu mõ thổi mạnh, tạo thành cơn lốc xoáy làm cho Bạch mã bị xoay vòng, đảo lộn làm cho Hi Doãn bị tuột khỏi yên cương rớt xuống. Anh cố dùng sức khinh công của mình để xoay trở nhưng bất ngờ con quái thú buông người lao xuống chụp được đôi chân, Hi Doãn cố gắng vùng vẫy để thoát thân nhưng không tài nào thoát được.

Trong tình thế thập phần nguy hiểm của Hi Doãn. Tôi vội vã rút đôi kiếm trong người lao xuống như sao xẹt, múa kiếm vun vút che kín cả thân người như một quả cầu sắt bén, vừa để bảo vệ thân mình vừa để tấn công quái thú. Tôi chém phăng đứt cánh tay đang nắm chặt Hi Doãn của con quái vật khiến nó rít lồng lộn lên dùng đuôi quất thật mạnh làm tôi văng bắn lên trời cao, may mà có những đường kiếm che chở nên tôi không hề hấn gì, chỉ bị văng đi với tốc độ khủng khiếp, mất cả đôi kiếm.

Hi Doãn thoát khỏi tay con quỷ thì cũng vừa kịp lúc Bạch mã lao tới vớt anh ấy lên lưng rồi bay bổng lên không trung.

Đột nhiên con quái vật dừng lại và rống lên một tiếng vang động cả bầu trời như sấm rền rồi vươn người biến thành khổng lồ che kín cả bầu trời khiến chúng tôi như trở thành những con kiến nhỏ bé, bay hoài mà không thoát khỏi tầm với của nó.

Trong lúc gần như bất lực trước sự lợi hại của con quái vật thì tôi bỗng nghe văng vẳng bên tai tiếng sáo khi trầm khi bổng. Rồi tiếng nhạc càng lúc càng rỏ hơn, càng lúc du dương thôi thúc. Rồi không biết lý do gì con quái thú bỗng đứng hình rồi từ từ tan biến và mất hẳn không còn một dấu vết gì để lại. Bầu trời tự nhiên trở nên quang đãng, trong vắt và vòng tròn nguyệt thực lại xuất hiện trước mặt. Huyền Trân công chúa vẫy tay ra hiệu cho Bạch Mã đưa chúng tôi lọt vào vùng chói sáng. Tôi và Hy Doãn đã lọt vào thánh địa của những anh hùng chiến sĩ trận vong.

Tôi và Hi Doãn cùng lạy công chúa, người cất tiếng hỏi Hi Doãn:

– Nhà ngươi có biết ta không?

– Dạ thưa người có phải là Huyền Trân Công Chúa của nước Đại Việt không ạ? Hi Doãn vừa trả lời vừa hỏi lại.

– Đó là lịch sử, còn nay ta đã là Hương Tràng Bồ Tát cai quản vùng thánh địa này không cho bọn Tà giới xâm nhập.

– Dạ thưa công chúa, người có thể giải thích về sự thể của con quái vật vừa rồi được không ạ. Tôi lên tiếng hỏi.

– Con Quái vật đó thực chất là loại vũ khí của kẻ thù tạo ra bằng trường điện từ cao tầng số phát ra từ tàu ngầm của bọn chúng. Sở dĩ ta có thể khống chế nó chỉ bằng tiếng sáo là vì những cung bậc âm thanh ấy là những tín hiệu có tác dụng giải mã và phá vỡ lập trình của bọn chúng, chính nhờ thế mà con quái vật phải biến mất. Đó cũng là lời giải thích vì sao thánh địa này cho đến nay vẫn còn an toàn, không bị chúng phát hiện. Nhưng ta vẫn e rằng đến một thời điểm nào đó bọn chúng có thể lập trình được những tần số thích hợp có thể xâm nhập vào thánh địa của chúng ta. Và vì thế chúng ta cần phải chủ động tìm ra những phương cách ứng phó thích hợp trước khi điều đó có thể xảy ra.

– Thưa công chúa. Tôi thiết nghĩ là chúng ta phải có người thâm nhập cho bằng được vào căn cứ của bọn chúng và tìm hiểu về những tiến bộ kỹ thuật, những phát minh mới mà chúng tạo ra thì chúng ta mới biết cách chống lại hiệu quả được.

– Đúng thế, Nhưng bây giờ hai người hãy đi theo ta, ta muốn hai ngươi diện kiến một người.

– Dạ, là ai ạ?

– Cứ đi theo ta rồi sẽ biết.

Huyền Trân dẫn tôi và Hi Doãn ra bờ sông để lên một chiếc thuyền đang chờ sẳn, thuyền xuôi theo dòng nước nên đi rất nhanh ra sông lớn. Tôi và Hi Doãn ra sức chèo đi theo sự hướng dẫn của công chúa. Gần tới cửa biển thì chúng tôi đi vào một vùng có sương mù dầy đặc đến nỗi chỉ nghe tiếng nói thôi chứ đứng cách nhau có vài bước mà không ai nhìn thấy ai. Đột nhiên thuyền bị rơi vào vùng nước xoáy và quay vòng vòng, chao đảo rồi thình lình trôi tuột đánh ầm xuống dòng thác đổ làm tôi và Hi Doãn thiếu chút nữa là té văng ra ngoài. Cũng may là chúng tôi là những chiến binh đã được huấn luyện nên có phản ứng kịp thời giữ được thăng bằng nên không ai bị sao cả. Dòng nước tiếp tục cuốn thuyền trôi qua những ghềnh đá quanh co, khúc khuỷu và từ từ đi vào hẻm núi, hai bên là hai vách núi dựng đứng. Tiếp tục vượt qua hẻm núi vòng vèo thuyền bỗng dưng lọt giữa cánh rừng nguyên sinh tuyệt đẹp, hai bên bờ chim muôn véo von, ríu rít khiến tôi và Hi Doãn hết sức ngạc nhiên và bị cuốn hút bởi cảnh đẹp tuyệt vời của núi non hùng vĩ. Đang say sưa thì Công Chúa Huyền Trân ra hiệu dừng lại, chúng tôi tấp thuyền sát vào bờ, bắt gặp một cây cầu gỗ bắt ra sông, giữa núi rừng hoang vắng này lại có dấu hiệu về sự có mặt của con người, kể cũng lạ thật?

Công Chúa Huyền Trân bụm hai bàn tay thành chiếc loa kèn và đưa lên miệng huýt sáo, tạo ra tiếng hót của loài vượn vang dội cả một cánh rừng. Được một chốc thì có tiếng vượn hót đáp trả từ một nơi nào đó trong rừng sâu và chúng tôi biết rằng vị chủ nhân của khu rừng này đã biết có khách đến thăm. Huyền Trân dẫn chúng tôi vượt qua một lối đi mòn, ngạc nhiên thay, giữa rừng già bỗng xuất hiện một căn nhà xinh xắn hoàn toàn làm bằng gỗ cây rừng. Lối vào nhà là một chiếc cầu tre bắt ngang bờ suối, hoa mai rừng nở tươi thắm trước sân làm khách viếng thăm cảm thấy lòng lâng lâng, nhẹ nhàng, bay bổng. Trước Hiên nhà có treo bốn tấm liểng bằng tre được khắc bốn câu thơ như sau:

GÁC KIẾM PHONG TRẦN, QUÊN THẾ SỰ,

DỪNG CHÂN HỒ HẢI, LÃNG GIAO TRANH,

NƯƠNG CHỐN MÂY NGÀN, XA KIẾP BẠC,

TỰA CẢNH TRỜI SAO, BỎ ĐỜI RANH.

Chẳng biết chúng tôi sẽ được diện kiến vị cao nhân nào đây? Nhưng chắc hẳn đó là những lời khí khái của một đấng anh hùng hào kiệt lại chẳng màng lợi lộc, công danh, công hầu, khanh tướng.

Bỗng có tiếng nói từ trong nhà vọng ra:

– Xin mời các vị vào bên trong nghỉ ngơi.

Công chúa ra hiệu cho tôi bước vào trong nhà nhưng lạ thay chẳng thấy ai cả mà các chén trà dường như mới được rót từ ấm trà còn bốc hơi nóng nghi ngút.

– Đại huynh, đây là vị tiểu đệ anh hùng của chúng ta. Đại huynh có nhận ra không? Công chúa Huyền Trân cất tiếng nhưng không biết nói với ai mà lại chỉ tay về phía tôi như đang giới thiệu tôi với ai đó.

Bất ngờ có tiếng cười ròn rã vang lên và thình lình xuất hiện trước mặt tôi một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ. Ông ta, hai tay vồ lấy hai vai tôi, mắt nhìn thẳng vào mắt tôi và nói:

– Hiền đệ, ngươi có nhận ra ta không?

Tôi hơi giật mình vì sự đột ngột xuất hiện của đối phương, không biết ứng phó thế nào cho đúng. Nhưng trông kỹ thì tôi nhận thấy khuông mặt ấy có nét gì đó rất thân quen.

– Tiểu đệ, đây là đại huynh Yết Kiêu, người mà hai kiếp trước đã từng có lúc sát cánh với ngươi cùng vào sanh, ra tử chiến đấu chống lại kẻ thù xâm lược.

Nghe đến đây tôi bỗng thấy tinh thần của mình quá đỗi bàng hoàng, ký ức của tiền kiếp tự nhiên ào về trong tiềm thức. Yết Kiêu, một dũng sĩ anh hùng đã tận trung, tận lực bảo vệ Hưng Đạo Đại Vương trong những tình huống bi hùng nhất khiến ngài đã phải thốt lên lời cảm thán:“Chim hồng hộc muốn bay cao phải nhờ ở sáu trụ cánh. Nếu không có sáu chiếc trụ cánh ấy thì cũng là chim thường thôi”.

Tôi nhận ra mình đang mang thân phận của hai tiền kiếp và bản năng mách bảo tôi thốt lên lời nói xuất phát tự trong tiềm thức, tâm khảm sâu xa của chính mình:

– Không ngờ đệ lại gặp lại huynh ngày hôm nay. Sao đệ nghe tựa như mình đang trong một giấc chiêm bao vậy?

– Tiểu đệ, đúng như vậy, là giấc chiêm bao nhưng là giấc chiêm bao cho đệ nhận thức được sự tồn tại của thế giới tâm linh kỳ diệu mà mắt thường của nhân gian không dể dàng gì cảm nhận được.

– Dạ, đệ biết mình đang ở đâu và đang làm gì. Đại huynh, đây là Hi Doãn, cũng là một chiến hữu của đệ. Tôi quay qua giới thiệu Hy Doãn.

Hi Doãn chắp tay chào, Yết Kiêu gật đầu chào lại và nói:

– Huynh đã biết trước hai người sẽ đến đây. Thật sự cuộc gặp gỡ này, huynh có nhiệm vụ là truyền lại cho hai người một năng lực.

– Là gì thưa Huynh.

– Hai người vừa chứng kiến, đó là công năng tàng hình ngay trước mắt đối phương. Giúp cho chúng ta có thể bí mật đột nhập vào căn cứ của kẻ thù mà chúng không hề hay biết.

– Oh, thì ra là thế. Tôi và Hi Doãn cùng lúc thốt lên.

– Vì xưa kia, nhiệm vụ của huynh là đục lủng chiến thuyền của quân giặc nên huynh buộc phải nghiên cứu ra những thủ thuật ẩn mình trước mắt đối phương. Cho đến nay, khả năng này đã thành một siêu năng lực mà huynh có được. Nay huynh sẽ phải truyền lại cho hai đệ để hai người có thể hoàn thành trọng trách.

Tôi và Hi Doãn đều gật đầu đồng ý. Chúng tôi uống trà, đàm đạo và Yết Kiêu chỉ chổ hai chúng tôi để ngơi nghỉ, khi giựt mình tỉnh giấc thì đã trở về tịnh thất chùa Thập Tháp.

Tiểu sử Yết Kiêu

( Trích theo Wikipedia )

Xuất thân

Yết Kiêu tên thật là Phạm Hữu Thế, quê tại làng Hạ Bì, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương (nay thuộc xã Yết Kiêu, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương). Quê mẹ của ông ở làng Đồng Nổi (nay là làng Song Động, xã Tân An, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương. Có nhiều truyền thuyết trong dân gian về cuộc đời và những chiến tích của ông. Theo đó, Yết Kiêu sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ mất sớm. Từ nhỏ, ông đã phải lăn lộn trên sông nước để kiếm sống và nuôi cha bệnh tật. Ông là gia nô trung thành và cận vệ đắc lực cho Trần Hưng Đạo. Phạm Hữu Thế trở thành danh tướng thủy quân, tên Yết Kiêu do Trần Hưng Đạo đặt theo tên loài cá kình ngư ở biển thời xưa.

Tương truyền, ông nhà nghèo, hằng ngày ông phải đi mò cua bắt ốc, bắt cá đem bán lấy tiền đong gạo nuôi thân. Ông có sức khỏe và dũng cảm lạ thường. Một hôm thấy hai con trâu trắng đang húc nhau trên bãi cát, ông dùng đòn gánh phang, cả hai con trâu chạy biến xuống nước. Ông mới biết hai con trâu mình vừa đánh là trâu thần, sờ lại đầu đòn gánh thì thấy còn dính vài cọng lông, ông liền nuốt lấy, từ đó mà ông bơi lặn giỏi. Ông lội nước hàng mấy dặm như đi trên đất và thường lặn lội bắt cá, mò trai cả ngày dưới nước..

Yết Kiêu cùng với Dã Tượng là hai gia nô trung thành của Hưng Đạo Vương. Khi quân Nguyên tới, Yết Kiêu giữ thuyền ở Bãi Tân (trên sông Lục Nam), Dã Tượng đi theo Hưng Đạo Vương. Khi quân Việt thua chạy, thủy quân bị tan cả. Hưng Đạo Vương định rút theo lối chân núi. Dã Tượng nói:

– Yết Kiêu chưa thấy Đại Vương thì nhất định không dời thuyền.

Hưng Đạo Vương đến Bãi Tân, chỉ có thuyền Yết Kiêu vẫn còn ở đó, vui mừng nói:

– Chim hồng hộc muốn bay cao phải nhờ ở sáu trụ cánh. Nếu không có sáu chiếc trụ cánh ấy thì cũng là chim thường thôi.

Nói xong chèo thuyền đi, kỵ binh Nguyên đuổi theo không kịp. Hưng Đạo Vương rút về Vạn Kiếp, chia quân đón giữ ở Bắc Giang.

Dùi đắm thuyền giặc

Bấy giờ, giặc Nguyên kéo mấy trăm chiếc thuyền theo đường biển vào đánh chiếm Đại Việt. Yết Kiêu không quản mùa đông giá rét, đêm đêm lặn xuống biển, nằm dưới đáy thuyền, lấy dùi sắt nhọn đục thủng thuyền. Thuyền giặc bị nước biển chảy ồ vào, chìm ngay. Quân giặc sợ lắm. Lúc đầu chúng không hiểu vì lẽ gì. Sau giặc chăng lưới vây bắt được Yết Kiêu. Chúng hỏi ông:

– Nước mày có bao nhiêu người có tài bơi lặn như mày?

Ông đáp:

– Nước Nam có rất nhiều người có tài bơi lặn như tôi. Hiện nay họ vẫn ẩn nấp ở dưới biển để đục thuyền, chỉ một mình tôi chẳng may bị bắt. Nếu các ông thả tôi ra tôi sẽ dẫn các ông đến chỗ họ ẩn nấp, tha hồ cho các ông bắt.

Bọn giặc hí hửng vì tưởng bở, chúng lấy một chiếc thuyền nhẹ chở ông đi. Thừa lúc giặc sơ ý và không nhìn thấy, ông nhảy tùm xuống biển, lặn trốn về doanh trại quân ta, tiếp tục cùng quân dân ta đánh giặc cứu nước. Quân giặc đành trơ mắt nhìn nhau căm tức.

Đền thờ

ĐỀN THỜ YẾT KIÊU

Yết Kiêu được lập đền thờ ở: xã Yết Kiêu, Gia Lộc, tỉnh Hải Dương và đền Phủ Võng bên sông Vân ở thành phố Ninh Bình. Tại quê mẹ của ông, làng Lôi Động, xã Tân An, huyện Thanh Hà cũng có thờ ông – Thành hoàng của làng.

Ở Ninh Bình, Yết Kiêu được thờ cùng Trần Hưng Đạo và các vua nhà Trần trong khu di tích hành cung Vũ Lâm. Ông cũng được thờ tại di tích phủ Võng bên sông Vân.

<<<Trở Lại 11

>>>Đọc Tiêp 13

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.