Người Đi Trong Mơ ( Tiếp Theo 13 )

Đột Nhập

Tôi và Hi Doãn sau khi gặp được đại huynh Yết Kiêu đã đi vào chương trình luyện tập công phu tàng hình. Công phu này không phải là tàng hình dưới dạng vật chất thông thường mà là dạng siêu vật chất tâm linh. Chúng ta có thể hình dung nó tương tự sự phát đi tín hiệu di chuyển trong không gian ở những siêu tần số có thể tránh được sự phát hiện của các rada. Nghĩa là năng lực xuất hồn đi ngao du vào những giấc mơ của người khác mà không để cho họ nhìn thấy.

Chúng tôi phải thực hiện chế độ dinh dưỡng thuần khiết, uống nước suối đầu nguồn và ăn trái cây rừng. Sống cách ly với xã hội bên ngoài và luyện tập tọa thiền trong hang động bí mật. Thời gian ngồi thiền kéo dài hơn và thực hiện trong nhiều tháng liên tiếp. Mục đích là giữ cho tinh thần khi xuất có thể hòa nhập, ẩn nấp vào nguồn sáng tự nhiên, do đó đối phương không phát hiện ra. Dưới sự huấn luyện của Yết Kiêu, cuối cùng, chúng tôi cũng đạt được kỹ năng quan trọng này và đó là một trong những yếu tố giúp chúng tôi trở thành những kẻ có siêu năng lực, đủ để chống chọi lại sức mạnh của kẻ thù nguy hiểm.

Vừa hoàn tất khóa huấn luyện thì chẳng bao lâu chúng tôi đã gặp ngay tình huống thử thách.Đó là trong một đêm khi tôi và Hi Doãn đang ngồi trong trạng thái tỉnh tại, đột nhiên, tôi nghe tiếng gọi khe khẻ của Hà Mi, nàng dùng giao cảm để truyền đạt:

– Nguyên Hãn, cứu em.

– Hà Mi, em làm sao? Tôi thảng thốt hỏi lại

– Em bị bọn người lạ mặt vây bắt, giờ giam ở chổ này là nơi nào em cũng không biết nữa.

– Em đi đâu mà xảy ra cớ sự như vậy?

– Em đến thăm Xuân Nhi rồi đến trú ngụ tại chùa hang. Nửa đêm đang ngồi thiền định thì bị lạc vào ma trận.

Thôi chết rồi, Hà Mi đã bị lộ tung tích và kẻ thù đã bắt nàng đi bằng cách thức y hệt với cách mà chúng đã áp dụng để bắt tôi lần trước.

– Hà Mi, em có nhận ra những đặc điểm nào ở nơi bọn chúng nhốt em hay không?

– Phòng chúng giam em toàn bằng sắt thép, cửa ra vào có bánh xe quay để mở chốt. Hình như chúng nhốt em trên một con tàu thì phải.

– Hà Mi, em hãy bình tỉnh. Anh và Hi Doãn sẽ tìm cách cứu em.

– Nguyên Hãn, em không sợ gì cả, chúng bắt em làm con tin là mục đích tìm ra anh. Anh hãy cẩn thận.

– Anh biết, Hà mi em hãy thản nhiên như không có gì xảy ra. Bọn anh sẽ nhờ thêm sự trợ giúp của mọi người để cứu em ra.

– Dạ.

Tôi bèn đem chuyện này kể lại với Hi Doãn để bàn xem cách nào để cứu lấy Hà Mi. Trước tiên là phải nhận định xem bọn chúng bắt nhốt nàng ở nơi nào? Điều này phải nhờ vào công năng của Hi Doãn. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, cả hai đều vận dụng hết công năng của mình.Nửa đêm, tự dưng giông bão từ đâu ập tới, gió rít lồng lộng cuộn thành vòng xoáy cuốn hút lá cây rừng bốc lên cao. Cơn gió lốc khủng khiếp bốc cả chúng tôi lên cao và lôi đi thật xa, ra tới giữa biển thì quăng cả hai lăng lông lốc rồi rơi ùm xuống nước lạnh buốt. Đang chới với và không định được phương hướng thì đột nhiên lù lù xuất hiện một con tàu khổng lồ di chuyển với tốc độ nhanh đến nỗi làm bắn lên những con sóng hất văng chúng tôi ra rất xa. Vì giữa trời đêm tối thui, giữa biển cả không nhìn thấy nhau nên tôi và Hi Doãn gọi nhau thật lớn rồi bỗng tỉnh giấc hoàn hồn trở lại.

– Hi Doãn à, như vậy là chúng giam giữ Hà Mi ở trên một chiếc tàu ở ngoài khơi.

– Tôi cũng nghĩ vậy. Hy Doãn trả lời. Vậy mình phải làm sao đây?

– Chúng ta cần phải nhờ đến đại huynh Yết Kiêu giúp mình một tay rồi.

Phen này phải đột nhập vào tận sào huyệt của bọn chúng.Tôi quyết định nhờ sự giúp đỡ của Huyền Trân Công Chúa và đại huynh Yết Kiêu. Với năng lực siêu phàm của mình, công chúa dể dàng nhìn thấy và xác định vị trí của con tàu đang hiện diện. Có điều gây khó cho chúng tôi là con tàu này lại thoắt ẩn, thoắc hiện chẳng khác gì một con tàu ma. Nghĩa là nó cũng có khả năng tàng hình khi cần thiết.

Tuy nhiên với năng lực suy đoán của Hi Doãn, chúng tôi sẽ nhìn thấy nó ở vị trí mà cơn bảo đã đưa chúng tôi tới, vấn đề là làm thế nào để đột nhập vào bên trong của nó? Đại huynh Yết Kiêu đề nghị chúng tôi dùng nõ bắn dây móc câu để bám vào lang cang và leo lên khi tiếp cận con tàu. Đó là phương án tốt.

Ban đêm, Tôi và Hi Doãn cưỡi Bạch Mã phi ra phía biển. Đại huynh Yết Kiêu thì dong thuyền buồm theo sau để ứng cứu. Tới nửa đêm thì cơn bão cũng vừa ập tới rồi cuốn cả hai chúng tôi văng khỏi yên ngựa và bị hút vào trung tâm vòng xoáy, bốc lên cao. Sau cùng quăng cả hai xuống biển y hệt như những gì Hi Doãn đã thấy trước. Chúng tôi rớt xuống mặt nước, vùng vẫy được một lát thì con tàu đã xuất hiện. Chúng tôi bắn dây câu móc vào lang can tàu rồi đu dây leo lên như ninja, chẳng khó khăn gì. Lên đến boong tàu mà không bị phát hiện. Tôi và Hi Doãn âm thầm tiến tới chân cầu thang rồi tàng hình trước mắt một tên lính canh đang canh chừng vòng quanh cửa ra vào, hắn không hề biết có người lạ hiện diện.

Chính tôi và Hi Doãn cũng không ai nhìn thấy ai nữa. Dầu sao chúng tôi cũng đã giao hẹn sẽ gặp lại nhau khoảng hai mươi phút sau tại vị trí xuất phát, hai người phân ra hai cánh khác nhau để tìm cho ra vị trí bọn chúng đang giam hãm Hà Mi. Tôi đi cánh trái, Hi Doãn cánh phải. Tôi đang men theo hành lang bên trái thì phát hiện có một tên lính xuất hiện từ một cầu thang đi lên từ bên dưới. Có lẽ hắn lên đổi phiên gác cho tên ở trên, đợi hắn lên hẳn xong tôi men theo cầu thang đó xuống dưới xem sao. Bên dưới lại là hành lang rẽ vào các phòng khác nhau. Tôi cũng chưa biết mình phải bắt đầu từ đâu?

Đột nhiên tôi nghe có tiếng voi rống vọng lại từ cuối hành lang nên lập tức đi theo hướng đó. Gần về cuối lại phát hiện ra một cầu thang khác dẫn xuống dưới nữa nên tôi lập tức lần theo cầu thang đó xuống tầng dưới. Chót cầu thang là cánh cửa khóa chặt.Cánh cửa đóng mở bằng mã số nên tôi không còn cách gì khác là đứng đợi. Không biết lý do gì tiếng voi lại rống lên thảm thiết nhiều hơn nữa. Rỏ ràng nó đang bị nhốt phía sau cánh cửa. Có tên lính từ tầng trên chạy xuống nên tôi vội nép sát người vào vách để tránh va chạm. Hắn không thấy tôi nhưng hắn có thể va chạm nên tôi phải chủ động né tránh, cũng may lối cầu thang cũng đủ lớn.Tên lính bấm nút theo mã số và tôi đã đứng cạnh bên nên kịp thời nhìn thấy. Không còn thời gian nữa nên tôi vội vã trở về điểm xuất phát để gặp Hi Doãn.

Chúng tôi leo xuống chiếc thuyền nhỏ mà Yết Kiêu đang chờ sẵn. Hội ý ngắn gọn, tôi tìm ra vị trí giam giử nhưng chưa chắc chắn là Hà My bị nhốt trong đó, còn Hy Doãn đã phát giác ra phòng chỉ huy và tác chiến ở gần mũi tàu. Đại huynh phân công tôi trở lại đột nhập vào phòng giam còn anh ấy sẽ trực tiếp ở phòng chỉ huy tác chiến để cản trở và đánh lạc hướng khi cần thiết. Hi Doãn sẽ tiếp tục tìm kiếm nguồn máy phát điện để cúp nếu chúng tôi bị phát giác và báo động. Chúng tôi lại có hai mươi phút để hành động.Tôi lại tàng hình và nhanh chóng trở lại cánh cửa buồng giam. Vì đã biết mã số nên tôi đã dể dàng mở khóa và đột nhập vào trong. Thì ra phía sau cánh cửa là một ngục tù giam giữ rất nhiều tù nhân. Giữa sảnh là một cái chuồng khổng lồ bên trong đang nhốt một con voi rất lớn. Chung quanh là những cửa song sắt giam hãm hàng trăm tù nhân trong đó. Sực nhớ Hà My cho tôi biết là bị giam ở một buồng kín khác với cửa song sắt nên tôi vội thoát trở ra. Hình như con voi đánh hơi thấy tôi nên lồng lên dữ dội, tôi thấy nó có nét rất quen thuộc. Nhưng tôi không có thì giờ quan sát nó mà phải trở về vị trí đã hẹn.

Tuy tôi không tìm được, nhưng Yết Kiêu đã tìm được vị trí phòng giam Hà Mi. Đại huynh đã quan sát được qua những màn hình hiện thị của hệ thống camera theo dõi. Vị trí được xác định là căn buồng cuối hành lang phía bên phải lúc nào cũng có một tên ngồi gác túc trực phía bên ngoài. Tôi phải định thần để truyền thông điệp thần giao cách cảm tới nàng để chỉ dẫn cách thức ứng phó

– Hà Mi, em có nghe anh nói không?

– Nguyên Hãn em nghe. Hà Mi gần như trả lời ngay.

– Tụi anh đã đột nhập lên tàu và vị trí của em đã được xác định. Anh cần em tìm cách khiến cho tên lính gác mở cửa thì anh mới biết được password của nó.

– Trong phòng có nút nhấn để gọi ra ngoài, em sẽ dùng đến nó.

– Vậy em đợi năm phút sau để anh tới nơi hẳn gọi, OK?

– OK.

Tôi và Yết Kiêu cùng đến cửa phòng giam Hà Mi. Đúng lúc nàng nhấn chuông gọi ra ngoài tên lính gác và nàng thét lên thật lớn như bị điện giật. Tên lính canh không biết chuyện gì xảy ra nên bấm password mở khóa cửa, tôi và Yết Kiêu đã nhìn thấy được. Hắn bước vào trong, Hà Mi làm như ngất xỉu té xuống đất, một chốc sau thì tỉnh lại, tên lính canh thấy nàng không bị sao nên vội quay trở ra. Tôi đã kịp thời theo phía sau hắn lọt vào bên trong và ở lại. Yết Kiêu ở bên ngoài để làm nhiệm vụ đánh lừa tên lính gác rời bỏ vị trí.

Khi cánh cửa khép lại, tôi mới khẻ gọi:

– Hà Mi

– Nguyên Hãn

– Anh đang ở ngay bên em, nhưng anh phải tàng hình để tránh camera phát hiện ra anh. Khi nào cửa mở anh sẽ che khuất camera trong vài giây thì em phải thoát ra ngoài cho thật nhanh.

– Dạ

Bên ngoài, Yết Kiêu đi tới khúc quanh và dùng ngón tay gõ vào vách mấy cái thật lớn để gây tiếng động xong anh lại trở lại trước cửa phòng giam chờ đợi. Tên lính canh nghe tiếng động thì vội chạy lại khúc quanh xem chuyện gì xảy ra. Vừa lúc hắn bước vào khúc rẽ thì Yết Kiêu bấm ngay mã số mở cửa, Hà Mi nhanh chóng thoát ra và tôi cũng vội đóng cửa lại, chuồn theo sau.Hai chúng tôi lấy cơ thể tàng hình của mình để che chuất cho Hà Mi.

Tên lính gác trở lại không phát hiện ra điều gì đang xảy ra. Chúng tôi hộ tống Hà Mi tới điểm hẹn, Hi Doãn đã có mặt sẳn sàng. Một cách nhanh chóng, chúng tôi chèo thuyền rời xa con tàu, không quên thu lại những vật dụng có thể lưu lại dấu vết. Con thuyền sơn màu đen và cánh buồm màu đen lẫn trong màn đêm. Chúng tôi rời đi âm thầm, lặng lẻ. Dường như cuộc đột nhập của chúng tôi đã thành công ngoài sức tưởng tượng, tất cả trở về một cách an toàn, êm thắm. Hà Mi đã thoát ngay trước mặt tên lính canh mà hắn không hề hay biết. Có lẽ khi bọn theo dõi camera phát hiện ra sự biến mất của Hà Mi thì đã quá trễ để đuổi theo, không còn kịp nữa.

CHƯƠNG CUỐI: Mối Tình Ngang Trái

Tôi đã lầm và đã không đánh giá hết sự nham hiểm của kẻ thù. Tuy rằng tôi có công năng tàng hình để đột nhập vào hang ổ của bọn chúng để giải cứu Hà Mi nhưng thật sự đó là một cái bẫy để nhằm đưa tôi vào một tình huống nguy hiểm khác. Sau khi đã đưa Hà Mi về chùa Pháp Bảo xin trú ngụ thì tôi lại trở về chùa Thập Tháp cùng với Hi Doãn ngày ngày tụng kinh, niệm phật và thiền định.

Chẳng ngờ một đêm nọ tôi lại nằm mơ trở lại giấc mơ tiền kiếp, giấc mơ khủng khiếp mà tôi bị hành hình trong trạng thái lõa lồ và bị xiềng xích. Tôi đối diện với con voi khổng lồ đang bị những mũi giáo đâm phía sau đốc thúc nó phải kết thúc. Con voi đó, đúng rồi, nó chính là con voi mà tôi bắt gặp nó đang bị nhốt trên con tàu đó. Thục Oanh, con voi đó chính là tiền kiếp của Thục Oanh đang bị bọn chúng xiềng xích lại và nhốt trong một cái chuồng sắt khổng lồ trên con tàu đó. Vậy là nàng đang thực sự bị nguy hiểm. Tâm linh của nàng đang bị bọn chúng nhốt lại trong mục đích bắt tôi phải tìm đến để giải cứu.

Như vậy thân xác của nàng đang ra sao? Bị chuyện gì? Hay nàng cũng thiền định như tình trạng của Hà Mi vừa qua. Tôi sực tỉnh giấc trong trạng thái thảng thốt, không hiểu nỗi mình ra sao nữa. Đó là một câu chuyện tình trong quá khứ, đã qua rồi sao còn gợi lại, một thời tuổi trẻ, mơ mộng và lãng mạn.Những rung động hoàn toàn chân thật và nỗi nhớ nhung khắc khoải hoàn toàn ngự trị. Ngày đêm tôi khao khát mong chờ từng giây, từng phút. Tôi yêu nàng say đắm và những giây phút hiếm hoi tôi được ngồi cạnh bên nàng là những giây phút tôi thấy mình hạnh phúc nhất trần đời. Nhưng rồi tất cả bỗng như một giấc mơ vội tan biến mất, tôi cố níu kéo mộng đẹp, càng níu kéo, càng tuyệt vọng và suy sụp. Tôi không thể giải bày hết chuyện riêng tư, nhưng tất cả là do những suy nghĩ quá ấu trĩ và ngốc nghếch của một thời trai trẻ.

Bây giờ, thời gian đã trôi qua, vết thương lòng đã phai mờ sao bỗng nhiên lại đau nhói trở lại. Thục Oanh không biết đang trong tình trạng ra sao khiến tôi vô cùng lo lắng. Nàng đã gắn liền với tôi qua hai kiếp, kiếp trước nàng là con voi mà tôi tự tay mình chăm sóc và huấn luyện, con voi mà tôi yêu quý nhất trong đàn tượng binh, lại là con voi bị buộc phải hành hình tôi tan xương, nát thịt trong khi nó không hề muốn. Tôi phải ra tay giải cứu Thục Oanh bằng bất cứ giá nào.

<<< Trờ Lại 12

Đọc Tiếp 14 >>>

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.